Lần tới thăm ông, tôi nhận thấy mỗi năm có đến hai vạn du khách đến xem sở nuôi rắn của ông. Chiều đến lại ngủ hai tiếng trước khi ăn bữa tối. Tại sao vậy? Bởi vì ông vẫn mơ tưởng một diễm ảnh cao xa.
Những khi rảnh, bạn có thể nghỉ ngơi vì hễ gắng sức thì thần kinh căng thẳng, không phải là nghỉ ngơi nữa. Chính cái cách ta phản động lại với nó làm cho ta khổ hay vui. Mà tiền giắt lưng thì ít, tiêu gần cạn rồi.
Và khi chúng ta chế định hành đồng thì chúng ta có thể chế định tư tưởng một cách gián tiếp được". Được vậy thì tốt lắm, còn rủi y có quát tháo thì tôi cũng có dịp để rán giảng giải cho y. 000 Mỹ kim của các bạn giao cho để đầu cơ chứng khoán.
Nếu chúng ta, rên rỉ giẫy giụa, sinh ra chua chát, thì cũng không thay đổi được tình cảm mà chỉ làm thay đổi được tính tình, cơ thể ta thôi. Tại sao bạn không ngay bây giờ gấp sách lại, vô phòng ngủ, đóng kín cửa, quỳ gối tụng niệm cho vơi nỗi lòng đi? Nếu bạn đã bỏ đạo thì nên tìm lại Đức Tối Cao để có lòng tín ngưỡng như trước. Có lẽ chưa ai khổ cực ghê gớm như họ trên con đường về.
Muốn vậy, tôi đi lượm hàng chục cuốn dạy cách nói trước công chúng và bỏ mất một năm để chuyển những ý của họ sang bản thảo của tôi. Chỉ một việc chép sự kiện lên giấy và đặt vấn đề một cách rõ ràng cũng đã giúp ta đi được một quãng đường dài tới một sự quyết định hợp lý rồi. Vì số tiền lưng mang được theo quá ít ỏi, ông đành phải tìm việc làm.
Vài danh nhân trong lịch sử nước Mỹ cũng đã điêu đứng vì tiền. Hồi nhỏ tôi thành tâm muốn trở nên một nhà truyền giáo ở phương xa. Mỗi khi bạn bị chỉ trích một cách bất công, bạn nên nhớ điều này:
Charles Darwin làm như vậy. Chỉ việc mang những thứ đó lại ngân hàng hoặc các sở tiết kiệm, các hãng bảo hiểm. Làm như vậy mà có thể thay đổi luôn được cả đời bạn nữa thì cũng bõ công lắm chứ! William James trong bài tuỳ bút Kinh nhật tụng về đạo xả hơi nói: "Sự căng thẳng, hấp tấp, lăng xăng, hổn hển, cuồng nhiệt của đời sống người Mỹ.
Nhưng tôi không trốn đâu được hết. Ông cho họ cổ phần trong các tổ hợp sản xuất để họ được lãnh mỗi tháng một món lợi tức nhất định tới mãn đời. Muốn trả lời câu đó, tôi phải tìm tòi sự kiện, tài liệu.
Nếu không làm sao cho tài chánh khá hơn được thì thôi, cũng cứ vui vẻ đi, đừng đầy đoạ tấm thân mà uất ức về một tình cảnh không thể thay đổi được Nằm trên giường, ông viết trung bình mỗi năm 1. Một hôm, khi ở Maryville về, nhân vừa bị nhà ngân hàng dọa đem phát mãi lẫm, ba tôi gò cương giữa một chiếc cầu, rồi xuống xe đứng ngó dòng nước một hồi lâu, phân vân không biết có nên nhảy xuống đó cho rồi đời không.
Vậy mà ông không bao giờ tới nhà thờ và tự cho mình là một người vô đạo. Tôi lo lắng quá, mỗi ngày một thất vọng thêm, không biết phải làm sao đây. Rồi khi đọc cuốn Quẳng gánh lo đi, tôi thấy hết ưu tư, nhẹ hẳn người.