Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả. Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện.
Làm thế nào để ngừng viết. Sách rồi đến bút rồi đến đồng hồ rồi đến kính rồi đến lọ dầu cá rồi đến truyện tranh rồi đến thắt lưng… Xong! Nhắm mắt liệt kê lại xem nào. Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.
Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên. Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.
Không gì tự nhiên mất đi. Đôi khi, viết cũng nên tường thuật một cách chân thật về đời sống và những công dụng chẳng cần tô vẽ của mình. Cháu mai sau là chúa sợ vợ.
Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào. Chậc, kể ra dài phết. Tất cả mãi mãi là tất cả.
Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Thế đã là tốt lắm rồi.
Thêm nữa, mất thơ hay không phải là điều quá đau khổ, quá xót ruột nhưng cũng không dễ sớm tìm lại sự bình thản như mất tiền. Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng. Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt.
Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn. Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường. Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước.
Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly.
Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta.