Merlin xúc động ông ôm lấy Sid thật chặt, im lặng. Dù cho khu rừng Mê Hoặc là vô cùng rộng lớn nhưng ta muốn tìm ra nó, ta biết những người có thể giúp được ta. Ta sẽ mang nó về đây.
Và cơ hội thì luôn luôn có sẵn cho mọi người. Khi Sid chuẩn bị đứng dậy đi, Sequoia lên tiếng: Tìm kiếm những điều kiện tạo nên sự may mắn không có nghĩa là chỉ nhằm vào lợi ích của riêng mình.
Mà cơ hội lại chẳng liên quan gì đến may mắn hay sự tình cờ: Nó đến với tất cả chúng ta. Đó là một buổi chiều mùa xuân đẹp trời tại công viên trung tâm. Khu rừng Mê Hoặc là một khu rừng thật hoang dã và tăm tối.
Chẳng thấy thú dữ đâu để thử thách, dù buổi tối đó đây vẫn vọng về những tiếng hú bí hiểm. - Ta nghe nói rằng có một Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong vòng bảy ngày tới. Merlin nghĩ rằng sẽ có nhiều người hơn nữa.
Năm phút sau, cơn mưa "may mắn" chấm dứt. Thế bạn còn phải chờ đợi bao lâu nữa mới bắt đầu đi tìm sự may mắn của mình? Đừng trì hoãn nữa. Thật ra, cây bốn lá chưa bao giờ mọc ở khu rừng Mê Hoặc cả.
Nếu ngươi đánh thức chúng dậy thì đêm nay chúng sẽ không ca hát nữa. Người nào nói với ngươi điều đó chắc hẳn đã nói dối nhà ngươi rồi. Seqouia im lặng suy nghĩ.
Giờ thì tôi phải kiếm cái gì ăn đây. Hãy bắt đầu ngay, bạn cũng có thể tạo ra may mắn cho chính mình. Mười lăm năm gần đây tôi đã phải cố gắng hết sức để có thể sống được qua ngày.
Cây Bốn Lá thần kỳ đó sẽ mọc trong khu rừng Mê Hoặc, phía sau thung lũng Lãng Quên. Hai chàng hiệp sĩ mỗi người đều đi theo con đường riêng của mình. Những vấn đề của người khác thường lại là một giải pháp cho chính cháu.
Thảo nào mà mọi cư dân trong khu rừng này đều coi anh là một tên ngốc, mất không biết bao nhiêu thì giờ để tìm kiếm một cây bốn lá sẽ không bao giờ mọc lên ở đây. Merlin bất ngờ trước những gì nghe được. Đột nhiên một giọng nói thét lên làm chàng giật nảy mình, và ngạc nhiên thay, nó đến từ.
- Ta không phải là một hòn đá biết nói. Khi ấy, Max - một người nổi tiếng được hầu hết mọi người trong vùng biết đến như một biểu tượng thành đạt trong kinh doanh và cuộc sống - đang ngồi trên chiếc băng ghế dài, vô tư ngắm nhìn dòng người tản bộ quanh những lối đi rợp bóng mát trong công viên. Anh ta sống chán nản, cô đơn, dằn vặt trong lâu đài của mình từ đây đến cuối đời.