Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Như tiếng mưa đá gõ lên đầu những mầm hoang vừa nhú.
Tôi có làm gì ám muội đâu. Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi.
Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ. Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu. Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa.
Cái giấc mơ của mình không mất. Thật lòng, tôi muốn khóc. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng. Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây.
Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Và bản thân họ phải tự thoát ra. Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại.
Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng.
Em vẫn biết là anh bất mãn. Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào. Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc.
Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ. Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim.
Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Đây là một sự tham lam. Và rồi họ thả xe tôi ra.