Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng.
Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình.
Hai khoang thiện, ác. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi.
Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn.
Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích.
Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà. Cháu mai sau là chúa sợ vợ. Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình.
Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt. Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều. Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu.
Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm.
Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi. Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh.
Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng.