Mười lăm năm gần đây tôi đã phải cố gắng hết sức để có thể sống được qua ngày. - Chắc cậu còn nhớ là nhà tôi rất nghèo, nghèo hơn cả nhà cậu khi chúng mình còn sống ở khu phố đó. Đó là một cảnh tượng đáng kinh ngạc.
Năm phút sau, cơn mưa "may mắn" chấm dứt. Mười tuổi, tôi đã bắt đầu phải đi làm kiếm tiền phụ giúp gia đình, đúng ngay cái hồi mà nhà cậu biến mất một cách bí ẩn. - Anh đúng là một Hiệp Sĩ Chân Chính mà tôi ước ao được gặp! Hãy giữ thanh kiếm này - nó sẽ giúp anh luôn có được sức mạnh và niềm tin! Và hãy giữ lại cho mình một cây bốn lá.
Ta biết rằng Morgana sẽ dụ bán cho ngươi may mắn của mụ ta và kích động nhà ngươi đến đây tìm giết ta. - Tại sao ông lại làm như vậy? Tại sao ông lại cho lát nền khu gạch? Khi một người đã mất niềm tin trong việc tìm ra một điều gì đó thì rất tự nhiên anh ta sẽ cố mua nó từ người nào bán cho anh ta.
Họ cùng đồng sáng lập công ty Salvetti & Llombart, với 40 cộng sự hàng đầu ờ Barcelona, Tây Ban Nha - chuyên nghiên cứu thị trường, tư vấn cho các tập đoàn đa quốc gia khổng lồ. - Không thể nào như thế được! Thật không thể tin nổi! - Max nghẹn lời. Năm phút nữa lại trôi qua.
Nếu Người không quá mệt thì con xin hỏi Người đôi điều ạ. Cho đến bây giờ, tôi đã có hơn 2000 công nhân làm việc cho 20 nhà máy của mình trên khắp thế giới. Cư dân trong khu rừng này rất lười biếng.
Thế bạn còn phải chờ đợi bao lâu nữa mới bắt đầu đi tìm sự may mắn của mình? Đừng trì hoãn nữa. Morgana đã rất hiểm độc. Với thanh kiếm trên tay, chàng vừa ngủ vừa canh chừng thú dữ.
- Cái gì? - Nott la lên, không tin nổi những gì mình vừa nghe thấy. Hắn cũng như ta đều biết Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc ở đâu. Được rồi, ngươi hãy nói đi, nhưng khẽ thôi.
Ta sẽ lên đường đến khu rừng Mê Hoặc. Tiếng thì thầm nổi lên khắp nơi. - Nhìn kìa! Một trong hai hiệp sĩ đi tìm sự may mắn đã đến đây! Bốn ngày qua các ngươi là chủ đề chính bàn tán trong khu rừng này đó.
Đó không phải là cây bốn lá mang lại sự may mắn vô tận, nó là cái cây mang lại. Chờ đợi làm anh mất hết tinh thần, nhưng hiện giờ, đó là điều duy nhất mà Nott có thể làm. Anh không thể nhận ra rằng mình cần phải làm một cái gì đó, vì thế Nott trở nên vô cùng khốn khổ.
Ta đang cố nhớ lại đây. Mụ nhe hàm răng trắng hếu ra, chà đôi bàn tay với những chiếc móng dơ bẩn dài ngoằng lại với nhau một cách khoái trá,cái mũi nhọn và khoằm của mụ nhăn lại, cố gắng mỉm cười thật tử tế. Chàng cũng biết rằng Gnome chính là vị thần mình cần tìm tới để hỏi về cây bốn lá.