Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết. Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không. Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù.
Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành. Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên.
Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm.
Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn. Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua. Cười vui cho dễ sống.
Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống. Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa.
Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng.
Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm. Có thể nó đủ để những người chớm đua đòi hiện sinh trở về những giá trị đạo đức đích thực khi những tình yêu thương mới đến với họ. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.
Định dừng viết thì lại có chuyện. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.
Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm.
Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng. Hắn biết vì hắn đã từng.