Một cách khác là vẽ Sơ Đồ Tư Duy theo từng đoạn văn nhỏ trong sách. Bạn đã nhận ra rằng, nếu nắm được chìa khóa thành công, bạn sẽ giải phóng được những khả năng phi thường tiềm ẩn trong bạn. Số học sinh gặp khó khăn trong 5% hay 95%? Câu trả lời là 95%, phần đa số-những học sinh này thường cảm thấy việc học khó khăn, nhàm chán.
Bằng cách này, bạn sẽ luôn được nhắc nhở về mục tiêu ngay khi bạn vừa thức dậy mỗi buổi sáng. Nhóm đầu tiên có thể phản ứng lại bằng cách bảo rằng họ đã thất bại. Môn lịch sử thường đòi hỏi các học sinh phải ghi nhớ 1 sự kiện cụ thể xảy ra trong quá khứ.
Lần đầu tiên trong đời tôi, một học sinh gần như kém nhất trường, đặt mục tiêu đạt thành tích xuất sắc trong học tập chứ không chỉ đơn thuần là giỏi . Bạn đã hoàn thành việc xác định mục tiêu chưa ? Tốt lắm. Kế tiếp, nhân số này lên 80 năm (giả sử bạn thọ 80 tuổi), bạn sẽ có tổng số giờ mà bạn lãng phí trong suốt cuộc đời.
Thói quen này cũng rất tệ, vì tốc độ đọc của bạn bị giới hạn vào tốc độ của giọng nói trong đầu bạn. Sừng trái có hình 1 chiếc muỗng, sừng phải có hình dạng 1 chiếc nĩa. lưu ý rằng chúng ta bỏ qua 1 thế kỷ (1900) vì bạn có thể hoàn toàn suy ra được thế kỷ này.
Thói quen lười biếng này ảnh hưởng đến hầu hết mọi người chúng ta. Khi bạn ở trong trạng thái tự tin tuyệt đối, phấn khởi và quyết tâm, bạn sẽ làm bài với tất cả khả năng của bạn. Hậu quả là họ thường nhận điểm kém mặc dù họ có vẻ rất chăm chỉ.
Cách thức ghi chú kiểu truyền thống thứ 2 thường được gọi là viết dưới dạng nhiều phần mục. Khi họ không đạt được mục tiêu, họ không nghĩ đó là thất bại. Thay vào đó, chúng ta thừa hưởng một cách thụ động tất cả các loại niềm tin (trong số đó có rất nhiều niềm tin tồi tệ) từ cha mẹ, bạn bè, thầy cô và kinh nghiệm trong quá khứ.
Tuy nhiên, nếu bạn bỏ cuộc vì phạm lỗi, bạn quả thật đã thất bại ngay từ lúc đó. Bí quyết nẳm ở chỗ ta phải biết cách chuyển kiến thức thành hình ảnh để lưu vào não bộ 1 cách dễ dàng. Những người thành công làm những việc mà kẻ thất bại không bao giờ làm.
Họ hiểu rằng họ đạt kết quả khôg như ý là vì họ áp dụng phương pháp hoặc hành động không hiệu quả. Hiểu được điều này sẽ giúp ích cho tiến trình nắm bắt thông tin của bạn. Những học sinh thiên về não phải lại hoàn toàn trái ngược.
Xác định một mục tiêu sẽ không thúc đẩy được bạn trừ khi bạn có những lý do chính đáng, thuyết phục. Chúng ta không thể hình dung số và do đó không thể liên tưởng kết hơp các số lại với nhau hoặc những thông tin khác. Ngược lại, nếu bạn neo chúng vào một vị trí cố định, bạn sẽ tìm được chúng ngay.
Bởi thế, thay vì nghi ngờ một niềm tin nào đó có thật sự đúng hay không, bạn phải tự hỏi liệu niềm tin đó có truyền thêm năng lực cho bạn để đi đến thành công hay không. Bạn sẽ phát hiện rằng luôn luôn tồn tại 1 một khuôn mẫu nhất định trong cách đặt câu hỏi. Liệu điều này có nghĩa là bạn chắc chắn sẽ bắt tay vào hành động không?