Nhưng sau nghĩ lại, ông tự nhủ: "Kể cũng phải, làm sao mình biết được lão này nói vô lý? Mình có học tiếng Thuỵ Điển, nhưng đâu phải là tiếng mẹ đẻ của mình! Như vậy rất có thể mình viết sai mà không biết. Mỗi ngày bạn để nó trên bàn viết, ngay trước mặt. Chính tôi đã được mục đích cảnh chết ấy trong trại của tôi ở Missouri.
Thực tôi không còn thì giờ mà cũng không còn sức để lo lắng nữa". Bây giờ lại có kẻ muốn dạy khôn ta, có vô lý hay không?" Phần đông lo lắng "không phải là tại thiếu tiền mà tại không biết cách tri túc".
Tình thế bề ngoài của tôi cũng như trong những tuần thất bại trước, nhưng trong thâm tâm tôi có một sự thay đổi quan hệ. Quy tắc 6: Bảo hiểm về bệnh tật, hoả hoạn và tai nạn bất thường khác 000 người có nhiều người chết từ 50 đến 55 tuổi thì trong số 163.
Mà lúc ấy ông bao nhiêu tuổi? Ba chục! Thiệt không ai tin được. Nhưng ở đây người ta đã mở mắt giùm tôi và tôi nhận thấy bứt rứt, lo lắng là vô ích quá. Hồi xưa, một triết gia, túi không có một xu, thơ thẩn trong một miền núi đá mà dân cứ sống rất vất vả.
Khi tôi hỏi bà tại sao lại tự buộc vào khổ thảm làm vậy, bà đáp: "Để khỏi có thời gian ưu tư". Phải là người có tâm hồn cao thượng mới có hành động của H. Vì ba tôi có hai tấm vé xe lửa đi khỏi trả tiền.
Thành thử tôi cũng lại được nghe những lời khuyên mà ba tôi đã viết trong thư: Phải quét hết những rác rưởi chất chứa trong đầu óc tôi đi. Xin tha thứ tất cả những lỗi lầm của con. "Kẻ nào tìm sự sống trong đời mình thì sẽ mất nó; kẻ nào bỏ đời sống của mình mà theo Ta thì sẽ kiếm thấy sự sống đời đời".
Mỗi khi sắp phí đời sống của bạn vào những ưu phiền thì xin bạn hãy ngừng lại và tự hỏi ba câu dưới đây: Còn Douglas Maloch, một thi nhân, thì nói như vầy: Tôi còn nhớ những ngày bàn về sự xung đột giữa khoa học và tôn giáo.
Nhưng sự thật thì theo luật trung bình, phần rủi bị chết trong trận ấy cũng chỉ bằng phần rủi bị chết trong thời bình, vào khoảng 50 tới 55 tuổi thôi. Hình như có vài người tài xế của chúng ta ăn bớt - mà tôi không hay - số xăng phải giao cho các thân chủ để bán lại cho các "khách hàng" chợ đen của họ. Rồi thì sao? Khi ông Lincoln nghe người ta mách, ông bình tĩnh đáp: "Nếu ông Stanton bảo tôi là một thằng điên thì có lẽ tôi điên thật.
Anh Paul Kern cũng nằm lên giường, nhắm mắt, nghỉ ngơi, nhưng không ngủ. Một khi đã quyết định kỹ lưỡng rồi thì hành động liền. Khi gặp một vấn đề, nếu có đủ sự kiện giải quyết rồi thì phải giải quyết ngay đi, đừng hẹn tới mai
Ai đáng trách trong đó? Mấy đứa con ư? Đã đành; nhưng người mẹ chúng còn đáng trách hơn. Toi quen ông tại Atlanta (tiểu bang Georgie) nơi khách sạn tôi ở. Sau, duỗi bắp chân, rồi tuần tự đến những bắp thịt khác trong cơ thể.