Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất.
Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi.
Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện.
Và đợi bạn có thể là một vài cái tát. Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế.
Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu. Chả phải thở than gì. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?.
Bác đã ra tay thì bật dậy nào. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.
Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng. Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.
Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.
Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng.
Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi. Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Và cũng thật dễ hiểu.