Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi. Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy.
Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau.
Cũng có thể họ không tìm thấy. Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một. Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó.
Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường.
Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá.
Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Cũng có hôm ngủ khá say. Thôi, đứng dậy xem tí đã.
Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Đúng vào lúc họ cần một niềm tin.
Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật. Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều. Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi.
Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông. Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn. Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình.
Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.