Tua nhanh thôi, mệt rồi. Mẹ thì độ này da sạm đi. Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường.
Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế. Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính.
Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Rất rối rắm và hoang mang. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.
Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo. Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu. Và cô bạn ấy phá lên cười.
Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu. Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.
Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn…
Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn. Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại.
Trông cậu buồn cười quá. Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%. Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó.
Đừng làm mọi người buồn lo. Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách. Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết.
Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Mẹ hỏi: Con mệt à? Con không học được à? Pho tượng tôi vẫn hóa đá. Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu.