Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).
Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi. Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây. Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em.
Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên. Và tôi lại muốn khóc vì bất lực. Và đem năng lực của ta đi xa hơn.
Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.
Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.
Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ. Có lẽ là phim hình sự. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.
Khi hắn không lựa chọn khinh bỉ đồng loại, hắn cần sự tha thứ của họ. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên.
Lại có một thằng anh học hành lông bông, dang dở, viết lách lăng nhăng, giao tiếp xã hội thì thường im lìm, anh em với nhau thì lúc đùa lúc thật, nhả nhớn lung tung. Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành.
Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế. Không gì tự nhiên sinh ra. Người bảo người là ác.
Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên. Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.