Viên Thế Khải ngoài mặt tỏ ra trung thành với hoàng đế Quang Tự nhưng trong lòng biết thực quyền nằm trong tay Từ Hi Thái hậu và tay chân của bà, cho nên Viên Thế Khải bèn móc nối với tay chân thân tín của Từ Hi Thái hậu. Một vị giáo sư tuy tuổi nhiều mà tóc ít để lộ ra một "mảnh đất nhẵn thín". Cứ như thế mà đối phó với các việc khác, vận dụng linh hoạt kế trước hứa sau sửa lại.
Ai có biện pháp nắm bắt càng nhiều thông tin thì người đó càng có quyền lực. Nữ sĩ Dương Giáng thường gọi chồng là "Hắc khuyển tài tử" vì tên tự của cụ là Mặc Tồn, chừ Mặc gồm có chữ Hắc và chữ Khuyển ghép lại (Hắc Khuyển là con chó mực, chú mặc là trầm mặc ND). Để cho Chu Du tin, Gia Cát Lượng đã thị ý tương đối tinh vi.
Rất có thể người ta nghĩ rằng anh không bị tổn thương vì điều đó. Hoàng đế giết quan lại, trừ kẻ chống đối cũng cần phải giải thích cho bá quan văn võ mặc dù muốn bắt tội thì nói thế nào cũng được. vàng nói theo: "Tôi nói kem rởm chứ không nói bà rởm.
Người hài hước là người khoan dung, nhân hậu, có thiện ý với người khác, không bao giờ làm khó dễ người khác, không gây sự thị phi. Con trai một nhà văn nổi tiếng ở nước Anh theo cha đi gặp Winston Chucchill vốn làm thầy ngữ văn cho vị thủ tướng này. Đại nhân không cần lo nghĩ về ông ta nữa”.
Luật sư đề nghị sửa vài chữ trong hợp đồng. Tề Cảnh Công đề bạt ông làm tướng quốc. Lãnh sự cam tạ ông đã trấn áp không cho bá tính quấy nhiễu thành chuyện lớn nên ca tụng ông.
Còn ngồi đối diện nhau thì hai bên ở vị trí quan sát đối phương tốt nhất, dễ xảy ra ánh mắt chạm nhau sản sinh ra cảm giác đối địch . Điều này không phù hợp pháp luật nước Mỹ. Kỳ thực bản thân Hán Nguyên Đế rất tiết kiệm, trước khi Công Vũ kiến nghị đã thi hành nhiều biện pháp tiết kiệm rồi, cũng đã giảm bớt số người và ngựa của vua.
Bạn bè gọi ông là “Ông A Tân vượt biển". Lấy công làm chủ là thượng sách để cự tuyệt vị khách này. Như vậy nếu anh dùng những động tác của bề trên như đợi cho đối phương cúi chào trước, cầm đũa trước đối phương thì đã chiếm được thượng phong.
Có một bà mua trong cửa hàng nọ một chiếc chiếu cói giá 9 đồng 5 hào. Dương Tiểu tâu khấu đầu tâu rằng: "Lão Phật gia phúc lớn bằng trời, phải chăng có thể cho nô tài một chữ?” Chủ hiệu nói: " Anh cứ cho một giá xem sao".
Nhưng một lãnh tụ thật sự có năng lực thì không vỗ ngực khoe khoang. Việc này chiến các tướng sĩ hết sức bất bình. Nam giới một khi tình cảm bùng nổ thì thường không đếm là hậu quả.
Trương Cư Chính giả vờ nói: "Tên thích khách này giả dạng thái giám rõ ràng là muốn đổ vạ cho Ngài. Về sau khi kể chuyện này, Plaman nói ban đầu nhượng bộ Camaden chứ nếu cố chấp phản đối tất không có vở kịch này. Nếu như nghĩ lại (phản hối) mà có ích lợi cho người, cho ta, thúc đẩy sự việc hoàn thành mỹ mãn thì sao lại cứ cố chấp?