Bạn kêu lên: "Sao? Ông có ý dạy tôi sống 24 giờ một ngày nghĩa là 168 giờ một tuần mà ông chỉ tính có 7 giờ rưỡi thôi ư? Ông hy vọng làm được một phép mầu với số giờ đó ư?". Bạn nắm lấy cổ nó, lôi nó về. Thời giờ quý hơn tiền bạc nhiều.
Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy. Muốn sống đầy đủ, điều kiện thứ nhất là phải kiểm soát được trí óc. Vậy khi bạn khởi sự dùng tất cả thì giờ của bạn thì ít nhất bạn cũng nhớ rằng bạn chỉ được dùng thì giờ của mình thôi chứ không phải thì giờ của người khác.
Thành thử, lần trước bạn tới nghe hòa nhạc, chỉ thấy thích và mê mẩn như một em nhỏ ngó những đồ chơi bóng lán, tóm lại, bạn chỉ có mặt ở đó thôi; còn lần này thì khác, bạn hẳn đã thực là sống. Thời giờ quý hơn tiền bạc nhiều. Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất.
Loại sách để học đó ở Luân Đôn không thiếu gì. Nó đã là lòng bạn rung động và sẽ làm lòng bạn rung động. Và có thể thoả mãn lòng khao khát hiểu biết của ta mà không cần đến văn chương.
Nhưng có gì lạ đâu? Vẫn là luật nhân quả mà. Cứ tiếp tục đi, cứ tiến tới. Tôi tưởng tượng rằng phần đông những người có óc tò mò tìm hiểu đều hướng đến văn chương.
Riêng tôi, tôi nghĩ không có gì hợp thời bằng những tư tưởng của Marc Aurele hay Epictete; sách của hai ông rực rỡ những lý lẽ thông thường, áp dụng được vào đời sống hàng ngày của hạng trung nhân như bạn và tôi. Hỡi người đời, anh phải tự biết anh. Xã hội càng văn mình, phát triển thì con người càng phải đương đầu với những vấn đề khó khăn, nan giải, thời gian sống bị chia sẻ cho nhiều mối lo toan khác nhau, khiến cho chúng ta đôi lúc cảm thấy như đời mình bị rút ngắn lại.
Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn. Kiên tâm thì không khi nào thất bại. Bạn chưa biết thưởng thức tường tận từng tiếng vì bạn chưa bao giờ luyện tai nghe như vậy.
Nó chỉ cần thay đổi công việc, chứ không cần nghĩ, trừ những lúc ngủ. Rồi tôi sẽ xin giảng tại sao. Bước đầu nên rất chậm, có thể chậm một cách quá đáng nhưng phải rất đều đặn.
Vật gì cũng xét với tinh thần đó thì đâu đâu ta cũng thấy cái đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống. Trong khi bạn nhàn nhã đọc những quảng cáo về phim ảnh ở trang ngoài thì vẻ mặt bạn rõ là một người phong lưu, giàu thì giờ, một người ở một hành tinh nào đó mà mỗi ngày có tới 124 giờ chứ không phải 24 giờ. Không có phương pháp thần diệu nào để bắt tay vào việc cả.
Viết cuốn sách này, tôi muốn chỉ bạn các dùng đầy đủ thì giờ để đạt tới mục đích lớn là sống, sống một cách khác cây cỏ. Chúng ta không bao giờ có thêm chút thì giờ nào đâu. Nhưng trước khi bắt đầu bạn cho phép tôi dặn nhỏ mấy lời này: