Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Trong khi anh đang nhủ lòng đi đến những biến chuyển mới. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ.
Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó. Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm.
Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi. Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết.
Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Tôi chưa làm thế bao giờ.
Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi. Nhưng nhà văn không thấy thanh thản. Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó.
Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình.
Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi.
Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác.
Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Trơ trọi giữa phố đông. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú.
Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Hoặc tôi chuyển lớp. Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước.