Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì. Ngập ngừng vuốt ve sống mũi.
Hơi buồn là bộ mặt làm đỏm nơi dưới phố về đêm chỉ lòe loẹt có ngần ấy son phấn. Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có.
Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng.
Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày.
Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh. Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể. Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi.
Những giọt nước mắt bằng gỗ. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi. Nhưng nước mắt không nghe tôi.
Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém.
Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa. Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa. Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về.
Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên.
Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Cái thùng rác lở loét hơn. Hắn không thể tự tha thứ cho mình.