Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn. Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn. Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí.
Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn. Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy.
Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Nhiễm thói ấy mất rồi. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.
Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu. Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng.
Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc. Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy.
Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao.
Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Thích làm cả cái mình không thích. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung.
Mọi người ai cũng lo cho tôi. Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. - Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động.
Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh. Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân. Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên.
Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác. Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt.