Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này).
Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học. Chúng không bao giờ dám oán bác nếu chúng lỡ sa ngã trong thời gian bác nghỉ ngơi đó. Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy.
Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu. Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm.
Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Chỉ là ta đang viết. Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn.
Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc.
Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm.
Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác.
Còn quá nhiều điều để viết. Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà. Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn.
Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.
Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Này, mày chuyển cái bàn này lên.