Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng. Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó.
Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu.
Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn. Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên.
Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột. Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc. Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu.
Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.
Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết).
Ngoài nước thì: Tôi không có chức năng với nội bộ của các anh. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông.
Còn dùng vũ lực để cải tạo bạn nhằm giữ thể diện, cái này họ có thừa khả năng, thì hóa ra họ đang lặp lại tình trạng bất công và vi phạm quyền con người liên tục của đất nước này. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ.
Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính. Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu.
Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ. Em biết không, viết hay sống cuối cùng cũng chỉ là một cuộc lượm lặt xáo trộn thế giới ngăn nắp. Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc.