Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ).
Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người. Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn. Thôi, tôi trôi qua em rồi.
Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì.
Và một số lí do khác… Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới. Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang.
Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không.
Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị. Làm ơn nhanh nhanh cho. Những thứ đáng ghét nhất.
Còn lười và nhát, thì chịu. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Có người quay lưng lại ngắm hoa.
Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm. Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này. Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung.
Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Bạn bảo thằng em xuống đi cùng bố. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn.
Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Bạn ghét sự đợi chờ.