Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ.
Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Chẳng có gì để thấy xót thương.
Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.
Ăn xong lên giường nằm. Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.
Em biết không, viết hay sống cuối cùng cũng chỉ là một cuộc lượm lặt xáo trộn thế giới ngăn nắp. Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao. Có thể hắn câu được những con cá to để thả.
Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người.
Còn cái quần thì rộng thùng thình. Nhưng cái chính là hai đứa phải tự biết liệu… O. Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà.
Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh. Vả lại, Lâm Nhi vào chuồng từ hồi còn bé tí.
Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục. Dù biết là tạm thời thôi. Phải vùng ra khỏi tình trạng này.
Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn. Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Mẹ chị cũng đã từng như vậy.