Sẽtop1

Vào bar uống say được anh nhân viên đưa về nhà nghỉ "phục vụ"

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi xin kể chuyện một người đàn bà đã hiểu và áp dụng phương pháp lấy trái chanh của mình pha thành một ly nước chanh tuyệt ngon. Sau cùng, tôi phải vào nằm nhà thương. Nếu bạn muốn đừng tự hại bạn nên mua cuốnấy.

    Và biết đâu, vì bà thấy trong người thư thái trở lại, những nét nhăn ấy chẳng biến lúc nào không hay? Tại sao thế? Tại kinh nghiệm bảo nó biết rằng làm như vậy chẳng ích lợi gì. Ưu tư quá đến nỗi suýt nữa tôi hóa điên.

    Trong khi làm việc, nên kiếm mọi tiện nghi cho thảnh thơi. Tôi sống để suy nghĩ những việc đã làm; để mà hối tiếc đã làm bậy; đắn đo đến những câu đã nói để tự trách mình sao chẳng nói thế này, thế nọ, có hơn không? Từ trước, tôi cho đời là rất đẹp.

    Cha mẹ lớn tuổi gấp đôi ta nhờ kinh nghiệm, từng trải, tất khôn hơn ta nhiều. Trong một năm, ông để cho y sĩ mổ mắt mộng 12 lần, hy vọng sẽ khỏi bệnh. Gió nóng thổi suốt từ sáng đến chiều, khiến cho đồ ăn và cả đến không khí đầy vị cát.

    Tôi vẫn không chừa, tôi xuẩn quá. Bà rụt rè ngỏ ý đó với người bán hạt dẻ ngào đường [41]. Nhưng tôi cũng phải nhận, ít nhất là một lần, tôi đã có chút lương tri.

    Rồi tôi chép lại cả những lý lẽ thuận lẫn những lý lẽ nghịch, và tôi thường thường nhận thấy rằng sự thực ở vào một nơi nào đó, khoảng giữa hai thái cực ấy. Người ta dạy việc tôi trong có hai ngày, mà những điều chỉ bảo đó lại càng làm cho tôi sợ hơn nữa. Họ đã soạn mấy bản ca nhẹ nhàng du dương nhất để làm vui cho người đời như bản: Patience, Pinafore, The Mikado.

    Trong nhà thờ không có ai hết, trừ người đánh đờn. Đời sống là một cuộc biến đổi không ngừng. Đã thiệt mấy năm chưa đêm nào khoan khoái như vậy.

    Tôi gặp bà ta ngồi với ông chồng trong một toa xe lửa có phòng ăn, từ Nữu Ước về một xứ có trại ruộng của tôi là Missouri. Đó không phải là ý của tôi mà là của Carl Jung. Nhận một nút đi rồi nghe, trong mỗi đoạn đời, chiếc cửa sắt sập lại, ngăn hiện tại với quá khứ.

    Bà có vẻ trách bạn sao lại sung sướng trước mặt bà. Họ bị đè bẹp dưới sức nặng của những lo lắng về quá khứ lẫn với tương lai. Trong một thời gian ngắn, tôi sống nhờ một gia đình nghèo trong tỉnh.

    Tôi muốn nói về ông Walter Raleigh, giáo sư môn Anh quốc văn học sử năm 1904). Bây giờ có khi cả tháng tôi không nhớ rằng bàn tay trái của tôi chỉ còn bốn ngón. Nhưng tính bà cả ghen.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap