Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng.
Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ. Ông anh cũng làm theo. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi.
Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Phải cạo râu đi nghe chưa. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.
Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên.
Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp. Còn cái quần thì rộng thùng thình. Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình.
Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu). Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực.
Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.
Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Nhưng ta không cho nàng nói. Nhưng đành phải nhả ra.
Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn. Hai bên dè chừng nhau. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.
Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Không biết thì khó trách.