Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi. Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng.
Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông.
Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó.
Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a.
Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau. Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận.
Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa. Mong ông chỉ nói những điều cần nói. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu.
Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật. Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian.
Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác.
Bạn lại cười một mình. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn.
Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn. Quần áo độ này mặc rộng ra. Tôi đã đến đó và đã trở về.