Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác. Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước. Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường.
Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết.
Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.
Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi.
Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi. Còn lười và nhát, thì chịu. Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn.
Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà. Làm gì có lí do gì mà khóc. Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất.
Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít.
Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Vào đây, trời trở nên dịu hẳn.
Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán.
Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Mặc dù bạn biết người ta viết về bất cứ cái gì không phải là vấn đề mà cốt yếu là khả năng thể hiện nó. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta.