Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì. Đồng chí nào mai sau làm quản lí giao thông xin nhớ cho cái vụ này. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi.
Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm. Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú.
Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác.
Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai. Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt.
Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài. Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng.
Từ nay thôi hẳn đá bóng. Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được.
Hôm sau đi thi thấy bình thường. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều.
Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo.
Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Hai khoang thiện, ác.
Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương.