Sẽtop1

Em chồng mất dạy đụ bửa lồn chị dâu

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính. Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa. Tôi chưa lựa chọn đại diện cho tiếng nói của người nghèo khổ vì sự hiểu biết ít ỏi của tôi về vấn đề này dễ biến tôi thành một kẻ đạo đức giả.

    Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.

    Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch.

    Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra. Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng. Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn.

    Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Mẹ bảo để mẹ đi xem chung kết. Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường.

    Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt). Bạn không mong bác đọc lắm. Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác.

    Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Có lẽ mình nên im lặng.

    Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ.

    Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi.

    Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ. Chả là hôm qua có chuyện. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap