Bộ phận của James bắt đầu một tuần làm việc mới trong tâm trạng phấn khởi, gương mặt mọi người đều toát lên vẻ yêu đời. - Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc. Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm.
- Jones ngồi thẳng lên, chuẩn bị nói tiếp. - Tớ cũng không hiểu vì sao cô ấy luôn là người giúp tớ nhận ra những khiếm khuyết trong công việc quản lý của mình. Khi đọc lại những điều mình đã viết trên bảng, James chợt nghĩ đến những vị giám đốc trong công ty - những người cũng có thể đang gặp phải khó khăn như anh.
Đến chiều chủ nhật, vợ chồng anh mời gia đình Jones sang thưởng thức buổi nướng thịt ngoài trời. Nếu không, họ tiếp tục làm rõ ý đó. Bất chợt anh nhớ lý do đã đưa anh đến đây.
Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết. - Tức là cậu sẽ tổng kết ba vấn đề sau: những điều đã hoàn tất tốt, những điều cần cải thiện và những điều học được từ công việc. Anh vẫn đang đi đúng đường, vấn đề là anh chỉ đi hơi chệch một tí mà thôi.
- Hai tuần trước, tớ giao cho Jessica đảm nhận một công việc quan trọng. Thật là tuyệt vời, bà nên tập họp chúng lại và viết thành sách!". Từng bước một, họ đi sâu vào từng phần của dự án và làm rõ những thắc mắc của James.
Hôm đó là thời hạn hoàn thành các dự án lớn và phức tạp nhất, trong đó bao gồm dự án mà anh đã giao cho Jessica. Thế nhưng mọi chuyện hóa ra ngược lại. - James kể ngay trước khi kịp ngồi xuống ghế để mở túi bánh.
Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm. Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. Nếu không xảy ra những rắc rối ấy, chắc tớ cũng chưa học được cách giao việc cho nhân viên sao cho hiệu quả.
Và ai cũng cảm kích khi được James xác định rõ thời hạn công việc. - Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu. "Ông vui lòng nói cụ thể cho tôi biết tôi đã làm gì để ông phải thất vọng!".
Nhưng sau đó cậu vẫn có thể nói hết cho tớ nghe mà. Sự khác biệt lớn nhất mà James tự nhận thấy ở bản thân mình đó là anh không còn phải ngồi lì trong văn phòng suốt cả ngày để giải quyết một khối lượng công việc đồ sộ, đồng thời anh đã tạo được thói quen khen tặng, động viên và lắng nghe nhân viên nhiều hơn để tìm ra những giải pháp tốt hơn cho công việc. Mọi người lại thấy anh mỉm cười.
Tất cả là nhờ ở nghệ thuật ủy thác công việc đơn giản nhưng lại vô cùng hiệu quả. - Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones. Khi đã chuẩn bị xong, James gặp từng nhân viên để giao việc cho họ.