Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu.
Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối.
Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng. Chưa nổi, đồng chí ạ. Để khám phá đến tận cùng.
Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh. Và thích được dẫn đi hơn. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác.
Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng.
Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà. Cứ như người từ trên giời rơi xuống.
Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí. Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không.
Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính. Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp. Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh.
Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không.
Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.