Chưa coi họng tôi, ông đã hỏi tôi làm nghề gì. Vị Vương hầu khôn khéo Von Bulow đã hiểu phương pháp đó là quan trọng từ năm 1909. Anh không có lỗi chi hết.
Câu phương ngôn này của họ phải được dán trong nón chúng ta đội: "Người nào không biết mỉm cười, đừng nên mở tiệm". Chalif, một người hoạt động nhiều cho các hội hướng đạo sinh. (Ông muốn! Ông muốn! Đồ ngu! Tôi không cần biết ông muốn cái gì hết; hãy nói cho tôi nghe cái mà tôi muốn).
Muốn vậy, phải khen y cái gì mới được. Ông Detmer sẵn sàng kiên tâm nghe, khi người đó đã trút hết cơn lôi đình, bình tĩnh lại rồi, cơ hội thuận tiện, ông Detmer mới ôn tồn nói: "Tôi cám ơn ông đã lại tận đây để cho tôi hay những điều đó. Bà Tổng thống Lincoln, một hôm, dữ như cọp cái, quay lại mắng bà Grant giữ dinh Bạch ốc: "Sao? Tôi chưa mời mà bà dám cả gan đối tọa với tôi sao?".
Không bao giờ chúng ta dám nghĩ tới chuyện ngắt lời một ông khách sơ giao và bảo ông: "Trời đất! Xin ông đừng kể câu chuyện cũ mèm đó ra nữa!". Chiếu bóng có mục đích đó, truyền thanh cũng có mục đích đó. Ông này kể lại: "Ông ấy chỉ trích những phương pháp tôi đã dùng.
Bông có mắc gì đâu, nhất là lúc giữa mùa. Ông sai một mật sứ đi hội nghị với các nhà cầm đầu châu u. Thi nhân Rossetti tự cho là một nhân vật quan trọng.
Khi viết xong, ông đọc cho bà mục sư nghe. Như vậy cần phải mất công, kiên nhẫn, chăm chú hàng ngày. Khôn khéo, lại có nhiều kinh nghiệm, đại tá House đem thực hành một trong những quy tắc lớn nó điều khiển sự giao thiệp giữa loài người.
Ông Sol Hurock có lẽ là người bầu hát nổi danh nhất ở Mỹ. Một lát, thấy nóng quá, lão già lau mồ hôi trán và cởi áo. Cậu thôi học từ hồi mười ba tuổi, phải làm công cho một công ty nọ.
Cuống họng tôi như cái bàn nạo dừa. Nên có thiện cảm với họ, giúp họ nếu có thể được. Tôi ngắt lời: "Bất kỳ lỗi lớn hay nhỏ cũng có thể đưa tới những kết quả tai hại hết.
Sau này, tôi áp dụng một cách lịch sự hơn, đối đãi với họ có lễ độ hơn. Khi gặp chị phụ bếp Alice, ông hỏi chị còn làm bánh mì bằng bột bắp không. Ông ấy tả cho tôi nghe một cuộc thí nghiệm mà ông đã làm.
Cái thời đó, bao giờ anh cũng thắng trong các cuộc tranh biện. Bạn bĩu môi: "Vô lý thượng hạng! Nồng nặc mùi quảng cáo của bọn bán cao đơn hoàn tán và của các "mét" coi chỉ tay đoán vận mạng". Lần này tôi cũng mời, ông ta bất đắc dĩ nhận lời.