Lại tắm qua rồi vào phòng xông hơi ướt. Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.
Cần quái gì sự thật và lí do. Tôi muốn thử những cách khác. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành.
Một người theo ngành sư phạm sẽ không còn ấp ủ ước mơ ươm mầm trẻ thơ. Khóc cho vài năm tích tụ. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết.
Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp. Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe. Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt.
Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách. Tôi không có nghị lực. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do.
Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại. Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì. Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ.
Bác hỏi: Sao con không đi học. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận.
Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi.
Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà.
Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Bon chen với người khác và bon chen với chính mình. Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm.