Vô số xí nghiệp hành động như tờ báo đó. Nhưng tôi chưa thấy phòng làm việc nào lót ván đẹp bằng phòng này. Bà không bao giờ tranh khôn với chồng.
Ông chỉ nói tới vấn đề mà ông kia ưa nhất. Ông Mahomey bèn cho thợ khởi công. Anh dắt bốn người phụ lại hầu khách chứ không phải một người như thường lệ.
Nhưng những cuốn tổng mục ấy phân phát gần hết rồi. Tai hại thay! Khả năng biết nghe đó hình như lại là khả năng hiếm thấy nhất. Xin bạn nhớ rằng chỉ có cách luôn luôn thấy ở trước mắt những quy tắc đã trình bày, mới có thể áp dụng nó được một cách tự nhiên, không khó nhọc, như cái máy, và làm cho những quy tắc đó thành ra bản tính thứ nhì của bạn.
"Bà có thuật gì mà người hầu tận tâm và khéo léo như vậy?". Một bà bạn tôi ở Nữu Ước, bà Gent, mướn một người ở gái và hẹn chị ta thứ hai sau lại bắt đầu làm việc. Tôi cũng biết đó là một sự khó khăn.
Vậy mà tôi thấy và các bạn cũng thấy có những nhà buôn không ngần ngại mướn những cửa hàng xa hoa, chú trọng về sự buôn hàng với cái giá hời nhất để có thể bán rẻ, mà vẫn lời, cửa hàng họ trưng bày lộng lẫy, họ tiêu hàng trăm đồng vào công cuộc quảng cáo, mà rồi rốt cuộc, mướn những người làm công không biết nghệ thuật "nghe", ngắt lời khách hàng, cãi lại họ, làm mất lòng họ, như vậy có khác gì đuổi họ ra khỏi cửa hàng không? ý nghĩ đó tự nhiên làm nở nụ cười trên môi tôi. Hamilton và ông Keneth Macgowan viết.
Ông có hai đứa cháu làm cho mẹ lo lắng nhiều lắm vì đi học xa mà không bao giờ viết thư về nhà. Ông Vermylen thân mến, Chúng tôi được hân hạnh ông chiếu cố tới trong 14 năm nay. Tại sao? Tại họ nghĩ tới họ, tới cái mà họ đương tìm kiếm.
"Ông trả công tôi; vậy tự nhiên tôi phải làm vừa ý ông. Kha Luân Bố đòi cho được cái danh là: "Đề đốc Đại Tây Dương và Phó vương ấn Độ". Trái lại, nên thương họ.
"Ông trả công tôi; vậy tự nhiên tôi phải làm vừa ý ông. Tôi sung sướng được ông cho biết ý kiến. Vậy muốn thay đổi thái độ của người khác mà không làm cho họ phật ý, giận dữ, bạn phải theo quy tắc thứ ba sau này: Trước khi chỉ trích ai, bạn hãy tự thú nhận những khuyết điểm của bạn đã".
Phần đông chúng ta đầy thành kiến và thiên vị. Chỉ mang lại bất hạnh cho gia đình và diệt hết nguồn ân ái mà mấy bà quý hóa nhất. - Hừ! Sao! Ông C vừa đáp vừa lăn điếu xì gà từ mép này qua mép kia - Nói thử coi!
Họ không oán hờn gì hết, họ không cho rằng họ bị chúng tôi phản. ở bên đó, ông bà có săn thú rừng không?. Cho nên người ta trốn mày hết: không ai chỉ bảo chi cho mày hết, vì vô ích.