Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối. Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do.
Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.
Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi. Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp.
Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Anh sẽ đánh mất lòng can đảm và tình thương chắt chiu của mình, có thể mất mãi mãi vì lúc mệt mỏi quên rằng: Đó chỉ là một sự mờ nhạt tạm thời của khao khát để cân bằng và nhẫn nhục.
Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức.
Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực. Thà tát mình còn hơn. Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta.
Tôi chưa làm thế bao giờ. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm.
Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Tại sao mọi người lại ngủ được. Trốn học mà để bị nói.
Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc. Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế.
Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử. Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Bạn lại chán ghét cái sự ngồi.