Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm. Sáng được bác cho ngủ bù. Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây.
Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ. Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển. Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng.
Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời.
Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú. Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng.
Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì. Cháu nói thế không đúng.
Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng. Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời.
Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Bà già vục đầu vào thùng rác.
Không hẳn là sợ mất cho bạn. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền.
Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Tôi chưa làm thế bao giờ.
Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp. Mẹ không giúp được tôi đâu. Điểm Anh thấp hơn thực lực.