Lý do không phải những tác phẩm trên không nghiêm túc mà vì: tiểu thuyết dở thì không nên đọc, còn tiểu thuyết hay thì làm cho ta đọc một mạch, nhanh như một chiếc thuyền con trôi theo dòng nước, và tới đoạn kết thì ta muốn hết hơi mà chẳng mệt nhọc chút nào. Mà thái độ của thầy là điều quan trọng nhất. Nếu bạn không ra mặt thì tôi xin tiếp tục chuyện trò với những bạn đang lo âu, phiền muộn của tôi, với vô số tâm hồn đương bị ám ảnh, đau đớn vì năm này năm khác cứ trôi, trôi đi, trôi đi mà chưa tìm ra cách cho đời sống trơn tru.
nhưng tôi khuyên bạn, lúc đầu, có thể cứ hai đêm một lần, bỏ ra giờ rưỡi vào một công việc quan trọng là luyện trí. Tôi biết có những người cứ đọc, đọc như người ta uống rượu. nhưng tôi khuyên bạn, lúc đầu, có thể cứ hai đêm một lần, bỏ ra giờ rưỡi vào một công việc quan trọng là luyện trí.
Thưa bạn, nếu vậy, xin bạn thứ lỗi cho tôi, bạn chính là người mà tôi tìm đỏ mắt trong bốn chục năm qua. Chẳng hạn khu vực âm nhạc (2). Nó ngắn quá đi thôi.
Tất cả các hiền nhân của mọi thời đều đồng ý về chỗ đó. Đó là trường hợp mà hoàn cảnh buộc bạn phải có năng lực rất cao để tự điều khiển một cách chuyên chế. Tôi chỉ khẩn khoản thưa bạn rằng một đời sống không hợp với nguyên tắc là một đòi sống ngu muội, và muốn hành động hợp với nguyên tắc thì có mỗi một cách là mỗi ngày phải nhận xét, suy nghĩ và quyết định.
Cứ tiếp tục đi, cứ tiến tới. Nó đã là lòng bạn rung động và sẽ làm lòng bạn rung động. Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó.
Từ sở về nhà bạn có cảm tưởng mệt nhọc đó (ý muốn nói ở sở ra, bạn không thấy mệt nhọc gì cả và bạn mệt không phải vì việc làm mà vì tưởng tượng). Trước khi chỉ cách dùng số thì giờ đó, tôi cần khuyên bạn lời cuối cùng này: buổi tối, muốn làm một công việc mất giờ rưỡi thì phải bỏ ra hơn giờ rưỡi kia đấy. Có thời giờ thì bạn có thể kiếm ra được tiền bạc - thường là như vậy.
Ra khỏi nơi mình ở cũng là khá rồi đấy. Bạn đi chưa được mười bước thì trí óc bạn đã nhảy nhót ra khỏi vật đó, và đương giỡn với vật khác dưới mắt bạn. Tôi hoàn toàn tin chắc rằng phần đông người ta thiếu suy nghĩ hơn là thiếu cái gì khác.
Bạn bị "nhốt trong châu thành" bạn thích du lãm ở đồng quê, thích nhận xét đời sống của muôn loài? (tiêu khiển đó làm mở mang tâm hồn người ta). Trong việc quyết định hoặc thay đổi nguyên tắc và trong lúc hành động, sách giúp ta được nhiều việc. Sự thật là không có con đường nào dễ dàng cả.
Đầy cả mặt đất, từng đóng ra đấy. Mặc dầu vậy, bạn vẫn tán thưởng bản đó. Thành một anh chàng rởm là một điều rất dễ mà cũng rất tai hại.
Và có thể thoả mãn lòng khao khát hiểu biết của ta mà không cần đến văn chương. Nhưng dù giàu đến bậc nào, bạn cũng không thể mua lấy được một phút. Trước khi tới bến xe, bạn phải kéo nó về có tới bốn chục lần.