Đừng xử sự theo lối thông thường, theo xúc động của bạn. Cháu hỏi: "Má, sao kỳ vậy má? Mới dậy lúc nãy, sao bây giờ lại vội ngủ?". Nhưng ít khi tôi thấy bà mỉm cười lắm.
Người đàn bà mà ông đã gặp có biết bao nỗi buồn phiền về gia đình. Bà không chịu nổi nữa. Chắc chắn có điều này: Nếu tôi cứ nghĩ rằng thế nào cũng "chết" thì lời bác sĩ tiên đoán sẽ thành sự thực.
Emerson nói: "Suốt ngày ta nghĩ sao thì ta cư xử vậy". Khi một kẻ không thích công việc mình làm, khi y cảm thấy rằng đã bị đặt sai chỗ, khi nghĩ rằng người ta không nhận chân giá trị của y và những tài năng của y không được thi thố đến tột bực, thế nào y cũng có các triệu chứng của một bệnh thần kinh". Hôm sau, hai người chủ tiệm đặt năm ổ nữa.
Tôi đành phải chiều cháu. Tội lỗi của con sẽ được tha thứ. Nếu không có cách nào thì tôi không thèm nghĩ đến nó nữa, quên nó đi.
Phần quyết định về bạn, lẽ cố nhiên. Lại như chuyện ông S. Khi có người hỏi ông đã biết bị phá sản chưa, ông trả lời: "Vâng, tôi có nghe nói như vậy" và tiếp tục dạy học như thường.
Tôi còn nhớ những ngày bàn về sự xung đột giữa khoa học và tôn giáo. Tôi đáp không có việc nào bỏ dở hết. Chúa quay lại hỏi đệ tử: "Còn chín người kia đâu?".
"Kính lạy Chúa, xin Chúa được mong mỏi được an ủi người hơn là được người an ủi; hiểu người hơn là được người hiểu; yêu người hơn là được người yêu; vì chúng con cho tức là nhận, tha thứ tức là được tha thứ và chết tức là được sinh vào một đời sống vĩnh viễn vậy" [30]. Nếu gặp một người dắt một con chó đẹp ở ngoài đường, luôn luôn tôi khen con chó đẹp. Tôi muốn kể ra đây một bức thư của ông Georrge Rona, hiện ở tỉnh Upsala, thuộc Thuỵ Điển.
Xem thế đủ biết không phải họ hoảng loạn vì bom đạn mà chính người ta đặt họ vào một nghề trái với sở thích và tài năng. Tôi ráng học, chẳng bao lâu đứng đầu lớp mà không bạn nào ganh tị hết, vì tôi đã tìm hết cách giúp họ rồi. Trong khi thu thập những sự kiện về một vấn rắc rối, thỉnh thoảng tôi làm bộ như một luật sự bênh vực cho quan điểm ngược với quan điểm của tôi.
Bạn nên nhớ, lời khuyên của họ có khi sai lầm một cách buồn cười được. Bạn đã biết rằng óc và gân cốt không nghỉ ngơi được khi bắp thịt ta căng thẳng. Bà bắt đầu làm ăn với vài đồng bạc vốn và một cái lò.
Cảnh chết chóc và đau lòng xẩy tới bên hàng xóm. Tối, tôi trở về phòng ngủ như một vị anh hùng khải hoàn vậy! Tôi tự thấy đời như thay đổi hẳn đi. Bốn mươi tám nhiễm sắc thể ấy định đoạt phần di truyền của ta.