Rồi họ làm việc trong cùng một công ty và mua nhà trả góp ở cùng một chung cư. Dù James đã cố không biểu lộ, Jessica vẫn nhìn ra được sự thất vọng của James khi anh đọc bản báo cáo. Chính tôi mới là người đã đẩy chúng ta vào những khó khăn này kia mà?
Họ không đạt chỉ tiêu đã được giao. - Jones này, quả thật cậu không chỉ là một người anh, một người bạn mà còn là một người thầy của tớ nữa. - Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones.
Đã đến lúc phải nghỉ ngơi một chút. Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau: Đôi lúc, anh phải thay đổi cách giải thích của mình cho phù hợp với tính cách của mỗi nhân viên.
Anh thành thật chia sẻ với Jones những sai lầm mà các nhân viên của mình đã gây ra. - Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu. Đây là bước sẽ giúp cậu tin chắc rằng công việc đang được triển khai đúng hướng.
- Nào, chúng ta khoan hãy bàn về vấn đề lỗi của ai. James cảm thấy mình như trở thành một người khác, thoải mái hơn, yêu đời hơn và thành công hơn. Nhưng quả thật, với một khối lượng công việc như thế, anh dường như không còn thời gian để chú tâm đến mọi thứ chung quanh và áp lực công việc khiến anh quên khuấy những nguyên tắc nhã nhặn trong giao tiếp.
Và khi nhân viên đạt được thành công trong công việc, cậu mới có cơ hội nhận ra những nỗ lực của họ, khuyến khích họ phát huy năng lực của mình. - Jones này, quả thật cậu không chỉ là một người anh, một người bạn mà còn là một người thầy của tớ nữa. Nhưng hiện nay nhân viên của tớ lại trễ thời hạn.
Anh đưa mắt nhìn qua cửa sổ, đắm mình trong những thay đổi đã xảy đến với anh trong suốt mấy tuần vừa qua. - Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết. Quả là một cuộc sống mà anh hằng mơ ước!
nhạc yêu thích của mình lên. Nhưng giờ đây, chính anh cũng đang xem xét lại triết lý cổ điển đó. Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ.
Và vợ chồng anh cũng bắt đầu có thói quen cùng đi dạo buổi tối quanh khu phố trước giờ đi ngủ. "Những cuộc gặp gỡ đột ngột như thế này thường hiếm khi hứa hẹn điều gì tốt đẹp", James thầm nghĩ. Vọng lại ngoài cửa là tiếng cười đùa của các nhân viên, họ cũng rất vui vì đã giải quyết hết công việc trong tuần và nhất là sắp được nghỉ cuối tuần.
Mọi người lại thấy anh mỉm cười. - Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones. Tớ gọi Jennifer vào văn phòng, dự định sẽ nói chuyện thẳng thắn với cô ấy.