Rồi lao đầu vào sáng tác. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút.
Một kẻ lạc loài vô cảm. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được. Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra.
Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu.
Rõ ràng phải đi trình báo. Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận.
Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông. Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được.
Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện. Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại. Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược.
Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới. Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc. Sao lại xé sách hở con.
Viết là một lao động kỳ diệu. Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng. Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện.
May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết.
Nghĩa là không đứng trên người khác. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống. Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh.