Không khi nào tôi quên được câu trả lời của ông: "Một nhà khoa học không bao giờ dám chứng minh một điều chi hết. Buổi học sau, "tội nhân" đó đứng dậy, nhìn thẳng vào các bạn, đọc lớn tiếng những lời chửi đó của họ. Tôi đường quạn đây thì đọc nhằm bức thư của một kẻ tự thị chỉ nói đến vinh dự của y, ý muốn của y thôi! Cha chả là ngu! Vậy mà làm nghề quảng cáo chứ (!) "Sự quảng cáo của Quốc gia, nhờ công ty chúng tôi truyền thanh đã mở đường cho lối quảng cáo mới đó.
Bạn cho vậy là con nít ư? Có lẽ là con nít thiệt. Một lần bà phỏng vấn một anh chàng nổi tiếng có nhiều vợ, đã chiếm được trái tim - vả cả vốn liếng nữa - của 23 người đàn bà. Thiên hạ sẽ ngủ gục mất.
Cách đây gần một thế kỷ, Lincoln nói: "Một câu châm ngôn cổ nói: "Ruồi ưa mật". Nếu ông muốn mỗi bữa cơm thường là một bữa tiệc, thì xin ông đừng bao giờ chê bà nhà nấu nướng vụng; đừng bao giờ bực mình mà so sánh những món của bà làm với những món của cụ bà làm hồi xưa. "Ben, mày thiệt khó chịu.
Ông có bổn phận là gieo hăng hái trong lòng nhóm vô vọng đó. Trong hai chục năm, ông điều khiển những đào kép nổi tiếng. Chỉ cần có trí nhớ và biết suy xét.
Ông đã mở hãng với cái vốn 450 mỹ kim và một ý mới trong đầu. Thiệt tình bạn cũng chẳng cần đọc sách này mới biết cách đắc nhân tâm. Nhưng, bỗng nhiên, ông ta mỉm cười.
Tôi biết bạn nghĩ gì khi đọc đầu đề chương này. Bạn coi hai cặp gặp nhau ngoài đường: hai người đàn ông họ chỉ ngó nhau thôi, còn hai người đàn bà thì ngắm nghía tỉ mỉ quần áo, trang sức của nhau. - Phải, điều đó đúng - ông ta công nhận.
Đó là quy tắc thứ tám. còn cần phải học rất nhiều. lại đem đồ án đó cho bạn bè coi.
Tôi liền viết lên tời giấy câu này: "Thưa các Ngài, tôi xin lỗi các Ngài; tôi đau cuống họng nói không ra tiếng". Rất ít người xét đoán một cách hoàn toàn khách quan và sáng suốt. Đứa nhỏ khóc, la, chạy về mách má.
Ông đem bộ đồ đó lại tiệm, phàn nàn với người làm công đã bán bộ đồ đó cho ông. Bạn hãy nuôi lấy một tâm trạng quân tử: can đảm, trung chính và vui vẻ. Phải khéo léo lắm, tế nhị lắm, đừng cho ai đoán được bạn muốn đưa người ta đến đâu.
Cho nên, để tỏ sự hơn người của tôi, sự quan trọng của tôi, tôi tự nhận việc cải chính. Tôi nổi điên, muốn liệng bộ đồ vào đầu họ, thì thình lình, người chủ gian hàng tới. Những con heo thản nhiên đối với những giải thưởng đó cho ông cái cảm tưởng rằng ông rất quan trọng.