Tôi chưa làm thế bao giờ. Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó. Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì.
Tiếp theo thì còn tùy. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm.
Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác. Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt.
Tôi không thích mèo. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Bác sỹ dặn phải đi ngủ trước giờ này 2 tiếng.
Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến. Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy. Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn.
Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Thích làm cả cái mình không thích. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi.
Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy.
Không gì tự nhiên sinh ra. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ.
Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Mất cái giấc mơ đấy. Nhưng mà chắc là ra được thôi.
Trước thì tháng gặp một hai lần. Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo.