Tôi tin rằng ông là một quân nhân can đảm và có tài dụng binh. 7- Nụ cười không thể mua được, không thể xin như khất thực được, không mượn được mà cũng không thể ăn cắp được. Nhưng nghĩ tới điều đó làm quái gì?
Tôi gởi hầu ông bức thư này với mục đích duy nhất là muốn làm vừa lòng ông hơn trước. Mới rồi bà có viết một bức thư cho tôi; bữa nay tôi xin cám ơn bà". Nghe ông ta tuôn ra trong ba giờ đồng hồ rồi về.
Thân mẫu tôi không thích nó". "Tôi có thể lầm được. Vậy, muốn tăng hạnh phúc trong gia đình, quy tắc thứ 7 là: Nghiên cứu cho kỹ một cuốn "ái tình cẩm nang" hoàn toàn nhất “
Ông Schwab nói: - Thầy đưa tôi một cục phấn. Chàng thất vọng đến nỗi muốn giải nghệ đi bán xe cam nhông. Tất cả chúng ta đều muốn diễn thuyết khi có người chăm chú nghe ta.
Và ông tiếp: "Khi người ta nghĩ rằng một vấn đề rất tế nhị và khó khăn, tức là vấn đề làm cho những cuộc ái ân được hòa hợp, mà lại phần nhiều cứ để cho may rủi giải quyết, thì người ta phải lấy làm kinh dị rằng những vụ ly dị lại ít như vậy, không quá 16 phần trăm. Bài diễn văn đó là một trứ tác có kết quả lạ lùng. Như vậy cần phải mất công, kiên nhẫn, chăm chú hàng ngày.
7- Nụ cười không thể mua được, không thể xin như khất thực được, không mượn được mà cũng không thể ăn cắp được. Một lần cũng vì thói quen đó, suýt gây nên một cuộc đấu gươm. Đừng giễu sự lầm lẫn, sự ngu muội, sự giận dữ của họ.
Tôi ráng tự bào chữa. Sao? Cả một tòa nhà vì vậy mà phải trễ sao? Phải bồi thường lớn và sai hẹn, sẽ lỗ vốn lớn, bao nhiêu sự khó khăn! Mà chỉ vì mỗi một người! Gọi điện thoại. Mới rồi, tôi đi nghỉ cuối tuần với ông bà Thomas.
Giữa sự kinh ngạc của mọi người, Hoàng đế đâm hoảng, cậy Vương hầu Von Bulow nhận giùm hết trách nhiệm thay vua. Thiên hạ không nghĩ tới bạn đâu. - Đã hành động khéo chỗ nào? Có thể khéo hơn được không? Ra làm sao?
tinh thần hiểu biết lẫn nhau. - Được! Để tôi cho cháu một con. - Chúng tôi không có người giám thị nào hết - ông giám đốc trả lời - Có lẽ cũng có người ăn quịt, nhưng chúng tôi không cần biết tới.
Chị xấu như quỷ, mắt lé, chân đi chữ bát, gây giơ xương, đần độn. Như vậy ông ta hết nói gì được nữa, không có lý lẽ gì để tranh biện được nữa. Năm 1898, Joe Farley chết một cách bất ngờ, để lại vợ góa và ba con côi với vài trăm đồng bạc vốn.