Có phải em đang muốn nói anh câm đi? Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch.
Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị… Và tha thứ cho những cái không hay của nàng.
Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước. Giọng trầm thường xuất hiện. Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao.
Rất nhiều người quen đến thăm. Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ.
Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì. Khá nhẹ nhõm và yên bình. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.
Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội.
Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!.
Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn. Điều đó đồng nghĩa với sự tự hủy diệt.
Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Và càng khao khát chứng minh cách sống mình lựa chọn là hiệu quả trong một xã hội chỉ công nhận con người bằng hiệu quả có thể trông thấy (chỉ với tầm nhận thức trung bình). Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa.
Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng.