Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào? Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể.
Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này.
Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Hai bên dè chừng nhau.
Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt.
Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn.
Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày. Tôi xịt xịt xịt lên đầu. Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít.
Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn.
Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Hình như cũng hoàn toàn thôi đau.
Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi.