Và rất có thể, từ quan điểm này của Watson, mà người ta đã gán cho ông câu tiên đoán sai nổi tiếng. Ngày nay, vấn đề tuyển dụng người khuyết tật được quy định trong luật pháp của phần lớn các nước. 000 vào năm 1970 so với
Phòng đọc sách ở cửa ra vào là một thư viện tuyệt đẹp với thảm Ba Tư và lò sưởi vào mùa đông. Hay hơn nữa, mọi người chỉ xẹt một hai bước chân là có ngay những vật phẩm cần thiết nhất cho gia đình. Khi lắng nghe cẩn thận thì người ta nuôi được tính khiêm tốn.
Watson đã chịu nghe Tom đưa ra lý luận của người đại diện cho thế hệ mới. Một lần nữa sẽ thấy Tom không thoát khỏi cái bóng tư duy của cha. Giao du rộng là việc Watson làm trong suốt cuộc đời.
Watson đã khiến Tom vượt qua nỗi sợ hãi (phải quản lý IBM) bằng cách buộc con trai mình tư duy nhiều các vấn đề lớn. khác như sợ rằng kinh nghiệm quý giá của mình bị lãng quên. Khi tôi thuê một anh bán hàng trẻ tuổi thì tôi cần phải nói với anh ta rằng anh ta không được uống rượu trong giờ làm việc.
Kết thúc buổi nói chuyện, Watson bất ngờ đề nghị Gordon làm việc cho IBM. Chúng ta sẽ không bao giờ quên giá trị của thời gian mà chúng ta có được. Con số 360 này có một ý nghĩa ngoại hạng, bởi
Chi tiết năm 1930 là chi tiết rất quan trọng, vì đó là thời điểm xảy ra vụ sụp đổ thị trường chứng khoán lớn nhất lịch sử nước Mỹ. Tiến sĩ Gibbon của Đại học Philadelphia cùng chia sẻ vinh quang với máy tính IBM trong sự kiện y học này. Người chụp ảnh bấm máy.
Biết được quá trình làm việc của Tom tại IBMtrước chiến tranh, thiếu tướng Bradley nói:Tom, tôi luôn nghĩ anh sẽ quay trở lại và điều hành công ty IBM. Tất cả nhân viên được tuyển cho chiến tranh được giữ nguyên. Dayton đối diện với trận lụt kinh hoàng nhất trong lịch sử nước Mỹ.
Đến thế hệ Gerstner thìgần như đã bỏ hẳn cũng với nỗ lực cứu IBM thoátkhỏi tâm trạng cứng nhắc của nó. Đội quân bán hàng lịch lãm và tinh nhuệ của Watson giờ đây không chỉ còn là độc quyền của quý ông. Thật là một câu chuyện thú vị nữa về Watson.
Có những căn phòng rất lớn để dùng vào việc chung. Watson hiểu rằng đến lúc phải ra đi. Nỗi hoang mang, lo sợ theo sát các nhà lãnh đạo cấp cao của IBM khi các đối thủ đang tiến gần.
Sáng hôm sau, New York Times viết: Ngày kinh doanh kinh hoàng nhất của lịch sử. Nhưng tổ hợp này vẫn không cất cánh lên được. Chuyện phá phách này, chính Tom tâm sự với con gái vào cuối cuộc đời.