Chúng lã chã nhảy dù xuống sách. Họ còn bất lực hơn nữa. Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ.
Giữa hiện thực và huyền ảo. Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài. Có đến hàng trăm con.
Dòng họ nhà mình phải rạng danh… Hai bên dè chừng nhau. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ.
Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.
Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài. Chắc hôm nay có việc gì. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa.
Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Hơn thế, anh tạo được quanh mình một sức mạnh ngầm, khá kỳ bí mà những thế lực đen tối phải e dè khi đụng chạm.
Có một bộ quần áo trên sàn và bạn mặc nó. Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Đầu và da mặt bạn mát lạnh.
Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta.
Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội.
Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng.