Nhưng mà tôi ươm mầm. Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.
Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi.
Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi. Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất.
Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa.
Như thể kéo một con vích lên bờ. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.
Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người.
Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu. Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại.
Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai. Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn.
Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác.
Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt. Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên.