Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra.
Nhưng chờ đến bao giờ. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo.
Nhiễm thói ấy mất rồi. Mẹ thì độ này da sạm đi. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị.
Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Hy vọng có thể hâm nóng lại. Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi.
Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy. - Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ.
Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Tự dưng mẹ lại ra giá. Lại còn hăng nữa chứ.
Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có. Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm. Cũng có cớ để thôi viết.
Vả lại khi người ta đã biết tận dụng cả cảm giác chán viết để viết thì… Tha hồ mà điền vào dấu ba chấm. Trượt theo hai bên má. Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh.
Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác. Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường.
Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc. Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra.