Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí. Rồi đau và chấp nhận đau. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.
Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười. Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy.
Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại. Nhưng cũng thông cảm với ông ta.
Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng. Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên.
Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài.
Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).
Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. Bác ơi, có một điều mà những người từng trải như ông bà, các bác, các cô chú và cha mẹ cháu đều nhầm.
Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem. Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau.
Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy. Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết. Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà.
Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Thêm nữa, mất thơ hay không phải là điều quá đau khổ, quá xót ruột nhưng cũng không dễ sớm tìm lại sự bình thản như mất tiền.