Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài.
Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến. Chả nghĩ nhiều cho ai được. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi.
Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh. Đơn giản là để sống.
Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó. Anh dạy em, biết, quay ngay. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.
Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng.
Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ.
Bạn đã hơi lo sự xuất hiện câu chuyện của bạn ảnh hưởng đến đám cưới này. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường.
Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau. Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ. Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm.
Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ.
Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu. Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả.